VÀ KHI TÔI VUI THÌ TÔI HÁT

và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi nhức thì tôi khóc.

Bạn đang xem: Và khi tôi vui thì tôi hát

người ta thường xuyên khóc khi bị tổn thương, thường cười cợt khi hạnh phúc
*
Nhưng.... Tín đồ ta lại cười khi tổn thương quá lớn và khóc khi vô cùng niềm hạnh phúc
*
Lạ nhỉ
*
Hạnh phúc với niềm đau Nước đôi mắt và niềm vui Ngày đầu tiên quay lại với các bước sau ngay gần 1 mon bê trễ, 1 ngày vào đầu tuần có nắng, bao gồm gió, và tất cả cả hồ hết nụ cười... Trong khi tất cả hồ hết thứ sẽ tuyệt đối nếu trưa nay... Chị cùng văn phòng và công sở nó không ngồi trọng tâm sự cùng với nó... Trong mắt nó chị là 1 trong người yếu hèn đuối, 1 bông hồng chất liệu thủy tinh dễ vỡ... Chị hoàn toàn có thể khóc ngon lành lúc 1 con loại gián chạy qua chân chị... Chị có thể cười sáng ngời cả 1 chiều tối chỉ với cùng 1 tin nhắn từ người ông chồng iêu thương... Vậy mà bây giờ chị rất có thể thản nhiên khi đề cập về việc ông chồng chị ngoại tình... Về bài toán chị nhận thấy anh với người bọn bà kia thế nào trong công ty nghỉ... 1 sự lạnh lùng đến xứng đáng sợ... Chị ko khóc... Thậm chí còn chị còn cười khi nói đến những gì chị đã chú ý thấy... Gần như gì chị đã triệu chứng kiến... Phần đông gì chị biết cùng cười lúc chị nói về những gì chị vẫn làm... Tất yếu không phải thú vui hạnh phúc... Nhưng là 1 thú vui chứa đựng đầy đắng cay, chua xót và tủi nhục...Phải chăng hầu hết giọt nước mắt giờ đây chẳng đầy đủ để biểu đạt sự tổn thương mà chị đang gánh chịu... Phải chăng những giọt nước mắt lúc này chẳng đủ để che đầy hầu hết vết thương... Hay vì chị vẫn khóc không ít mà lúc này chẳng thể khóc được nữa... Nó chẳng biết... Vì chưng nhìn lại phiên bản thân nó đã và đang quá lâu rồi nó ko khóc... Chẳng phải không tồn tại tổn thương... Chẳng phải không có nỗi buồn... Chẳng phải không có gì xứng đáng để nó khóc... Cũng chẳng phải không tồn tại những phút giây niềm hạnh phúc đủ để khiến nó bật khóc... Mọi fan nói việc tiện lợi nhất đối với con gái là khóc...

Xem thêm:

Ngày xưa nó cũng thế đấy... Khóc bất cứ lúc nào nó buồn... Phần đa nỗi buồn nhỏ dại như bé kiến nó cũng rất có thể bật khóc vậy mà giờ sao trở ngại thế... Vậy mà lúc này đôi khi tự thèm được khóc... Nó muốn khóc và buộc phải khóc làm cho mọi nỗi buồn hoàn toàn có thể vơi bớt nhưng rồi nó lại chẳng biết phải khóc như thé nào... Chẳng biết sẽ khóc vì chưng chuyện gì trước... Chẳng biết khóc chấm dứt rồi phần lớn chuyện nó đã ra sao... Và ở đầu cuối thì nó chẳng bao gồm thứ mà được gọi thương hiệu là hầu hết giọt nước mắt... giờ đây nó thấy nó cười những hơn... Vui... Nó cũng cười... Buồn... Nó cũng cười... Tổn thương.... Nó cũng mỉm cười... Đôi khi nó chả biết nó cười bởi cái gì... Nhạt... Gồm lẽ... Nó cười cợt để ai đó rất có thể thấy nó táo bạo mẽ... Nó ổn... Nó không vấn đề gì cả... bao gồm lẽ... Nó cười cợt là nhằm mami không đề xuất phải lo ngại cho nó gồm lẽ... Nó cười cợt là để bằng hữu và mọi người xung xung quanh nó thấy nó không bi lụy Có lẽ... Nó mỉm cười là để đậy đi hầu hết giọt nước mắt đang chảy ngược vào tim nó...